
Riêng tặng Nhà báo Họa sĩ Đ.T
Em ngồi vẽ
sau khói thuốc
những khuôn mặt riêng
nắng xiên xiên nhà thơ
giắt vào áo những điệu dại khờ
giúi vào lòng trăm bến mộng mơ
những vần thơ vãi lên trời
giã như
hờ hững…
anh nhà báo vầng trán đa đoan
những hoang tàn đồi núi
lạch luồng đầu gió ngọn sông
khắc lên hố mắt không mang hình viên đạn
lõm lồi những suy tư.
Ôâi những mắt… đâm toạc thời gian
bộn bề thân phận…
Em ngồi nghe
sau mắt kiếng lúng liếng
anh họa sĩ , anh khôi hài
nụ cuời đầy trên môi
nụ tình tràn lên gối
nghe nỗi buồn kêu rêu sọt rác
Em ngồi uống
những khóe mắt điệụ cười
thế sự thăng trầm quân mạc vấn *
cà phê không đắng
rượu không cay
chỉ có tình là say?
*Thơ Cao Bá Quát : cuộc đời lên xuống anh hỏi làm gì ?
Em ngồi vẽ
sau khói thuốc
những khuôn mặt riêng
nắng xiên xiên nhà thơ
giắt vào áo những điệu dại khờ
giúi vào lòng trăm bến mộng mơ
những vần thơ vãi lên trời
giã như
hờ hững…
anh nhà báo vầng trán đa đoan
những hoang tàn đồi núi
lạch luồng đầu gió ngọn sông
khắc lên hố mắt không mang hình viên đạn
lõm lồi những suy tư.
Ôâi những mắt… đâm toạc thời gian
bộn bề thân phận…
Em ngồi nghe
sau mắt kiếng lúng liếng
anh họa sĩ , anh khôi hài
nụ cuời đầy trên môi
nụ tình tràn lên gối
nghe nỗi buồn kêu rêu sọt rác
Em ngồi uống
những khóe mắt điệụ cười
thế sự thăng trầm quân mạc vấn *
cà phê không đắng
rượu không cay
chỉ có tình là say?
*Thơ Cao Bá Quát : cuộc đời lên xuống anh hỏi làm gì ?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét