




Chắc chắn là tiêu chuẩn về đẹp của ban giám khảo các cuộc thi hoa hậu và tiêu chuẩn đẹp của họa sỹ khi chọn mẫu là không giống nhau. “Cô gái bên hoa huệ” của Tô Ngọc Vân hay “Em Thúy” của Trần Văn Cẩn hay “Thiếu nữ bên hoa sen” của Nguyễn Sáng là những cô gái đẹp trong hội họa chứ ngoài đời thì họ đương nhiên không phải là hoa hậu.
Hội họa thế giới cũng vậy, từ kiệt tác “ Những cô gái ở Avignon” của P.Picasso đến “Người đàn bà đội mũ đen” của V.Dongen đến những người phụ nữ trong tác phẩm của Modigliany... Các họa sỹ đã đưa những người mẫu của mình thành hoa hậu của hội họa.
Chả biết có hoa hậu nào mời hoạ sỹ vẽ mình chưa nhưng chắc chắn là không có họa sỹ nào mời hoa hậu làm mẫu cả. Các cô gái trên sàn catwalk và các cô gái để làm mẫu cho họa sỹ là khác nhau. Một khuôn mặt đẹp không giống với một khuôn mặt đẹp để vẽ. Không phải là hoa hậu và người mẫu đã đẹp rồi thì không cần đến nghệ thuật nữa, không còn đất dụng võ cho hội họa nữa. Nghệ thuật là sáng tạo, dù họ có đẹp nghiêng nước nghiêng thành đi chăng nữa thì với hội họa, họ cũng chỉ là đối tượng, là cái cớ. Giả sử có họa sỹ nào mời hoa hậu, á hậu về làm mẫu thì anh ta vẫn phải sáng tạo, phải sáng tạo lại vẻ đẹp đó một lần nữa.
Mục đích cuối cùng là một bức tranh đẹp chứ không phải là một bức tranh xấu vẽ một cô gái đẹp. Ví dụ người biết xem tranh sẽ chọn bức tranh đẹp dù là vẽ Thị Nở chứ kiên quyết không chọn bức tranh xấu dù đó là bức vẽ hoa hậu Nguyễn Thị A nào đó. Với nghệ thuật nói chung và hội họa nói riêng, đề tài không làm nên tác phẩm, cách xử lý đề tài thế nào, cách vẽ thế nào mới là quan trọng. Cho nên hoa hậu với hội họa cũng chỉ là đề tài như cái cây, cái nhà v.v... Tất nhiên họa sỹ nào mà chả mơ ước có cô bạn gái đẹp, nếu cô ta là hoa hậu thì càng tốt và biết đâu đó nếu cô ấy tự nguyện ngồi mẫu cho mấy buổi để vẽ thì có khi lại xúc động quá, chân tay run rẩy chưa chắc đã cầm nổi bút cũng nên.
Lê Thiết Cương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét